|
Uống cà phê ở
Mỹ |
Cà phê Mỹ nhạt, cả màu lẫn vị.
Một chất nước loãng nâu lờ nhờ, hơi có vị khét,
thường pha trong một cái bình thủy tinh to và rót
vào những chiếc ly giấy xốp.
Cho thêm hai, thậm chí ba gói
đường và nửa ly sữa cũng không làm chất nước ấy
ngọt và thơm hơn. Sáng đầu tiên ở Mỹ, ngồi một
mình trong vườn khách sạn mọc đầy những bụi cúc
kim xanh ngắt, trong bầu khí mùa hè khô ráo với
ánh nắng vàng như mật ong. Tôi dùng bữa điểm tâm
bằng một chiếc bánh sừng trâu quệt bơ nhỏ và một
ly cà phê lớn. Tôi chỉ có cảm giác tôi đang uống
một chất nước đắng hơi có vị chua khi nó trôi qua
cuống họng. Cùng với mùi hương ngai ngái từ những
bông dại cắm thành bình lớn trên bàn, chúng làm
mũi tôi nghẹn lại và mắt cay cay. Một cảm giác gần
như sự trống vắng lớn dần lên trong
lòng.
Thế nên khi bạn bảo, uống cà phê ngon ở một
thành phố lạ không có bạn bè cũng trở thành nhạt
nhẽo thì tôi tin bạn lắm. Vì chẳng phải chúng ta
đã có những buổi sớm tinh sương hoặc trong chiều
muộn, ngồi trên ban công với nhau, nhìn ra bầu
trời mùa thu đầy mây gió, tay cầm ly cà phê phả
nhè nhẹ những làn khói xám, tự nhiên chúng ta thấy
lòng ấm áp và vị cà phê đậm đà lên hẳn đó sao.
Chẳng phải cùng ngồi trên chuyến xe đêm xuyên qua
những rừng thu lạnh giá, ngoảnh lại sau lưng chỉ
thấy một màu sương xám rơi rắc vài chiếc lá óng
như những vảy vàng và một quầng trăng thu xanh
nhạt, nghe Vanessa Williams hát bài tình ca "Đôi
khi điều quý giá nhất em muốn tìm kiếm lại là điều
em không thể thấy…Đôi khi tuyết rơi vào tháng Sáu.
Đôi khi mặt trời quay quanh mặt trăng… Khi em nghĩ
rằng cơ hội của chúng ta đã trôi qua…", nhấp một
ngụm nhỏ cà phê Mỹ đựng trong ly giấy tự nhiên lại
thấy ngọt ngào hơn đó sao.
Hôm nào ở Iowa, khi gió đã
bắt đầu rét, những cây mọc bên sông đã bắt đầu
nhuộm màu đỏ thắm, tôi trèo lên quán cà phê của
tiệm sách Prairie Lights. Đó là một quán cà phê
nhỏ thơm mùi bơ, sữa, bánh ngọt, chất đầy sách với
những bộ bàn ghế gỗ vàng nhạt có tay cầm nhỏ nhắn.
Ánh sáng từ trên trần đổ xuống chỉ vừa đủ để đọc
sách, phục vụ nhu cầu cao nhất của khách hàng, đọc
sách và uống cà phê. Vì thế không khí trở nên yên
tĩnh lạ lùng khi chỉ nghe thấy tiếng giở loạt soạt
của những trang sách mỏng, tiếng ho khẽ và tiếng
nói chuyện thì thào của đôi bạn trẻ ngồi ở góc
phòng. Tôi kêu một ly cà phê Pháp sủi bọt. Những
bọt nhỏ thơm phức màu nâu nhạt nổ lách tách quanh
thành ly, báo hiệu trước một cảm giác ngọt ngào.
Nhưng cuối cùng, nó lại quá ngọt so với khẩu vị
của tôi và đương nhiên nó phá vỡ mất một phần vẻ
đẹp trang nghiêm của bốn bức tường – sách và sự
yên bình trong lòng tôi.
Hôm quay trở lại Virginia, anh
chị họ rủ tôi đi uống cà phê trong một quán cà phê
"đặc Mỹ", như lời anh chị nói. Hơn bảy năm sống ở
Mỹ nhưng đó là lần đầu tiên họ đặt chân vào môt
quán như vậy, mặc dù chúng mọc khắp thành phố. Một
gian phòng nhỏ lỏng chỏng bàn ghế. Trên bàn đặt
một chiếc giỏ nan nhỏ đựng các loại snack trong
bao ni lông, có thể ăn thoải mái mà không phải trả
tiền. Cửa ra vào lắp kiếng luôn luôn có chữ pull
và push, dán chằng chịt những tờ quảng cáo và
những hình thú ngộ nghĩnh. Những cô phục vụ mặc
váy ngắn dù trời nóng hay lạnh uyển chuyển qua lại
giữa các bàn. Chúng tôi ngồi nhâm nhi cà phê sữa
nóng giữa tiếng nhạc và tiếng cười nói ồn ào của
đám thanh niên. Cứ mỗi ly cà phê vừa vơi đi một
nửa là lại có một cô phục vụ tới rót một đợt cà
phê mới. Khói từ chiếc bình không nắp đậy phả vào
mặt nóng ran. Sau cùng, chúng tôi mua thêm một
chiếc bánh kem nhân táo cho cả bốn người. Nhưng
sau miếng đầu tiên không ai có ý định dùng tiếp vì
vị ngọt khé họng của nó. Kem bắt đầu chảy nhẫn nại
trên chiếc dĩa thủy tinh màu xanh, tràn qua lớp vỏ
bột vàng óng. Ông anh tôi ngó quanh, bảo: "Nó cũng
bình dân thôi nhỉ? Mình cứ nghĩ quán cà phê Mỹ nó
phải thế nào chứ?" Tôi hỏi: "Thế anh lên cà phê
Skydome chưa? Skydome nằm gần Costco, giữa
Virginia và Washington DC, trên tầng thượng của
một khách sạn cao tầng. Khách lên đó ngồi, ăn mặc
như đi dạ hội hay vào công sở. Thể nào cũng có một
cô quản lý to béo, tóc hoe vàng đến tận thắt lưng,
dẫn anh đến một chiếc bàn có chân cao bằng sắt kê
sát tường. Phía sau lưng anh, phía trước mặt anh,
bên phải hay bên trái anh đều là những bức tường
kiếng trong suốt".
Đêm ấy sương chỉ bám một lớp mỏng màu lam
nhạt lên thành kính nên nhìn ra rất rõ bầu trời
thu đen thẳm với vầng trăng thu to tròn lẫn giữa
mây. Những vì sao lấp lánh như những đầu đinh gút
bằng kim cương ghim thẳng vào da trời. Những cuộn
mây xám nhẹ như những cuộn khói trôi lững lờ ngang
mặt. Bạn ngồi đối diện tôi và chúng ta như đang
trôi đi trong mây, khi quán chậm chạp xoay tròn.
Đầu tiên tôi chỉ nhìn thấy bức tường xanh của toà
nhà đối diện và một góc bé của Washington DC lấp
lánh ánh đèn. Rồi đến toà nhà Quốc Hội, tháp Bút
Chì, lầu Năm Góc dần hiện ra, nhờ ánh đèn mà sáng
rực lên như những khối thủy tinh trong suốt. Chẳng
mấy chốc Washington DC đã biến thành một dải sao
dài vắt ngang trời. Lúc ấy đất trời lẫn lộn. Chẳng
còn biết sao đã hạ xuống trần hay đèn đã bay lên
trời nữa. Mải ngắm cảnh, mải ngắm nhau ( bởi vì
trong ánh đèn vàng mờ ảo cho những cặp tình nhân
ôm nhau nhảy giữa sàn, chúng ta đẹp lên hơn nhiều
lắm), ly cà phê của chúng ta nguội dần. Vị chua
của cà phê Mỹ cũng biến đi mất.
Rời khỏi đó mới hơn chín giờ.
Bạn tấp vào một siêu thị dọc đường mua cà phê đóng
hộp mang nhãn hiệu "Mr Brown" và chạy thẳng ra sân
bay Reagan. Trên bãi cỏ ngoài bờ sông đã có vài
cặp tình nhân đến ngồi. Mưa thu phả vài giọt mát
lạnh vào mặt, vào tóc. Chúng ta đến ngồi trên
những cầu gỗ bắc ra sông. Gió thổi làm những thanh
gỗ mục đong đưa và cà phê thỉnh thoảng lại trào ra
ngoài miệng lon. Cà phê lon có vị thanh nhưng chỉ
đơn thuần là nước giải khát. Dưới ánh sáng trăng,
dòng sông ánh những gợn vàng, đẹp một cách kiêu kỳ
và lộng lẫy. Bạn bảo, ngồi một lát sẽ thấy máy bay
bay lên, cảm giác lạ lắm. Nhưng những ngày ấy họ
lại đổi đường bay. Chúng ta đã ngồi hết giờ này
sang giờ khác, đêm này sang đêm khác mà từng năm
phút một chỉ có một chiếc máy bay hạ cánh. Tiếng
ầm ì dội trên đầu. Cảm giác như chỉ một vài gang
tay nữa, bụng máy bay sẽ chạm thẳng vào đầu. Và
gió từ cánh quạt sẽ cuốn chúng ta đi. Bạn bảo,
nhìn máy bay chúng ta đang nghĩ gì? Tôi bảo, chúng
ta đang nhớ về Việt nam. Tôi thì nghĩ đến chuyến
bay về lại nhà. Còn bạn, tôi biết điều bạn đang mơ
ước. Phải chi trên một chiếc máy bay nào đó đang
hạ cánh, có chở theo người yêu dấu của bạn về đây.
Rồi để nỗi nhớ thêm đầy và đêm
mau qua, bạn và tôi quay trở lại quán cà phê Phong
Lan ở khu chợ Eden. Tối thứ bảy ở đó đông nghẹt
thanh niên Việt và Mexico cũng tóc đen da vàng,
thêm một vài cảnh sát Mỹ đứng gác sợ bạo động. Mà
chuyện đó thì xảy ra như cơm bữa, bạn bảo sau khi
dặn tôi, hễ có tiếng động lạ là phải nằm rạp xuống
sàn ngay nhé.
Vào quán Phong Lan không thích uống cà phê
hát karaoke thì chạy vào phía sau uống cà phê chơi
bi da. Bạn bè cả tuần, có khi cả tháng mới gặp
mặt, rủ nhau chơi thâu đêm suốt sáng. Không khí
đặc quánh trong khói thuốc và tiếng ồn. Ngồi nhìn
những viên bi xanh đỏ chạy qua lại một chút thì
chóng mặt. Nhưng cà phê ở đây mùi vị giống hệt cà
phê Việt Nam. Trong chiếc ly thủy tinh trong suốt,
cà phê nâu óng, hương bay ra ngào ngạt. Nhấp một
ngụm, nhắm chặt hai mắt, nghe vị đắng tan dần trên
lưỡi thành vị ngọt, lại có bạn vai kề vai, thấy
hệt như ngày nào cả bọn kéo xuống Thanh Đa uống cà
phê.
Buổi tối ấy cũng đầy trăng sao và mây
gió.
Buổi tối ấy cũng đầy tiếng nhạc và tiếng
cười.
Buổi tối ấy cũng đầy hơi ấm bạn
bè.
Để giờ đây đêm ở
Virginia mà lòng tôi nghe như có sóng và gió từ
ngoài sông Sài Gòn thổi lại.
Sưu
tầm
|
 |
|